Diễn Đàn

/
IndexCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênĐăng kýĐăng Nhập

 

 Một vài nhận định về tình hình Giáo Hội

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
ThangPham
Cấp bậc
Cấp bậc


Giới tính : Nam
Tổng số bài gửi : 210
Điểm NHIỆT TÌNH : 723
Ngày tham gia : 17/03/2010
Đến từ : Kien Giang
Job/hobbies : Etudiant
Tâm trang : Comme ci Comme ca

Bài gửiTiêu đề: Một vài nhận định về tình hình Giáo Hội   Sun Apr 04, 2010 9:02 am




    Như chúng ta đã biết tình hình Giáo Công Giáo Việt Nam chúng ta có nhiều phức tạp. Mình gửi bài viết mà mình sưu tầm được gửi cho tất cả anh chị em đọc để biết những vấn đề mà Giáo ôội chúng ta đang phải đương đầu. Hy vọng rằng sau khi ACE nào đọc được bài viết này chúng ta sẽ hiệp thông cầu nguyện cho Giáo Hội chúng ta một cách riêng và cho tất cả Giáo hội trên thế giới. Sau đây là bài viết của ĐC Bui Van Doc.

    Tuần Thánh năm nay, tư tưởng đầu tiên đến với tôi là “niềm hy vọng ”. Mặc dù, qua theo dõi tin tức hằng ngày, tôi biết khá rõ tinh hình Giáo hội Công giáo trên thế giới càng ngày càng gặp nhiều khó khăn. Đức Thánh Cha Bênêđictô gặp rất nhiều đau khổ, vì đã mạnh dạn lên tiếng bảo vệ những giá trị căn bản cho thế giới con người như là “Chân lý, Tình yêu và Sự Sống”. Ngài cũng đã quyết tâm canh tân Giáo Hội bằng cách canh tân hàng giáo sĩ. Năm linh mục được lập ra cũng vì mục đích đó.

    Chính vì Giáo Hội quyết chí canh tân, kẻ thù quan trọng hơn cả của Giáo Hội là “thần dữ” nhất quyết chống lại Giáo Hội và tìm cách phá Giáo Hội. Thần dữ áp dụng “chiến lược gậy ông đập lưng ông” để đánh phá Giáo Hội, làm cho Giáo Hội nản chí, không còn quyết tâm bảo vệ các giá trị truyền thống của mình nữa. Thần dữ lợi dụng những lỗi lầm của các giáo sĩ trong Giáo Hội về phương diện lạm dụng tình dục, có khi đã xảy ra cách đây 60 năm, để thúc đẩy các thế lực thù địch tấn công Giáo Hội, làm mất uy tín của Giáo Hội, đặc biệt của hàng Giáo phẩm, và ngay cả uy tín của Đức Thánh Cha.

    Nếu công bằng mà phân tích tình hình đạo đức trên thế giới, nhiều người đều phải công nhận là thế giới chúng ta đang xuống dốc cách trầm trọng về nhiều phương diện, đặc biệt về phương diện luân lý tính dục. Bệnh “Aids” đang lan tràn khắp nơi trên thế giới chẳng phải là hậu quả rõ rệt của một sự sa đoạ trầm trọng về phương diện luân lý đó sao? Tình trạng nhiều gia đình tan rã vì nạn ly dị kéo theo nhiều hậu quả bi thảm cho hạnh phúc gia đình cũng không thể chối cải được ! Nạn phá thai và giết người bừa bãi khắp nơi đã tới mức không thể chấp nhận được nữa ! Máu của những người vô tội đã kêu lên tới thấu trời! Hằng ngày các toà án trên thế giới phải giải quyết không biết bao nhiêu các vụ loạn luân trong gia đình. Những trường hợp lạm dụng tình dục nhan nhản khắp nơi trong các cơ quan và xí nghiệp, thậm chí trong cả các trường học.

    Xét về việc lạm dụng tình dục, phải công nhận rằng so với ngoài xã hội, tỷ lệ phạm pháp trong Giáo Hội rất thấp. Ấy vậy mà các thế lực trần gian, thù địch với Giáo Hội, bao gồm nhiều báo chí và các phương tiện truyền thông, các tập đoàn luật sư… tập trung chỉa mũi dùi vào Giáo Hội. Họ muốn làm gì đây? Phải chăng họ muốn làm sụp đổ uy tín tinh thần của Giáo Hội, để Giáo Hội không còn dám lên tiếng nói về những điều mà họ không ưa thích. Dĩ nhiên việc trừng trị những tội ác thực sự đã xảy ra là điều phải lẽ, các nạn nhân của lạm dụng tình dục thật đáng thương và phải được đền bù xứng đáng. Nhưng không phải vì thế mà bôi nhọ cả một Tập thể, và gán ghép trách nhiệm một cách bừa bãi.

    Việc gán ghép trách nhiệm cho Đức Thánh Cha rõ ràng phát xuất từ “ý đồ làm hại” ngài mà thôi. Chúng ta thử suy nghĩ về một con người mà hơn phân nữa cuộc đời miệt mài trong công tác nghiên cứu và suy tư thần học, và sau đó chỉ làm Giám Mục giáo phận Munich một thời gian rất ngắn, chưa đủ để sắp xếp và ổn định công việc trong giáo phận mình, thì đã được chuyển về Rôma lãnh trách nhiệm “bảo vệ đức tin”, và đã hết mình trong công việc này đến nỗi chấp nhận mang tiếng là “khắt khe”, là “xe tăng”. Bây giờ thì lại bị gán cho cái tội là “không nghiêm khắc đủ”. “Miệng đời” quả thật là “điêu ngoa”. Sư điêu ngoa này chỉ có thể hiểu được, nếu nó phát xuất từ “thần dữ”. Theo lời Kinh Thánh, Satan nói dối và điêu ngoa ngay từ thưở ban đầu (x. St 3,4-5).

    Tôi nghĩ đã đến lúc phải mạnh mẽ lên tiếng thức tĩnh lương tâm các nhà báo, các người làm công tác truyền thông xã hội, những luật sư thường chỉ chú trọng tới tiền bạc, những con người “đầu cơ chính trị”, về sự công bằng trong nhận định và phê phán về người khác, về lịch sự và văn minh trong ngôn từ khi viết hay phát biểu những điều có liên quan tới những con người lãnh đạo tinh thần và tôn giáo, đặc biệt là Đức Thánh Cha. Hãy nhìn xem phản ứng của những tín đồ Hồi giáo khắp năm châu, khi có những lời mà họ cho là xúc phạm tới tôn giáo của họ hay các lãnh đạo tinh thần của họ.

    Tôi rất ngạc nhiên là nhiều người trí thức trong các xã hội dân chủ và văn minh, lại không chịu làm một bài tính so sánh thái độ hiền hoà nhịn nhục của những người công giáo, mà nhất là của các lãnh đạo tinh thần của họ, với thái dộ hằn học và thô tục của những người không ngừng lên tiếng chỉ trích những vị hữu trách đạo cũng như đời. Thái độ quá ư vô trách nhiệm của một số những người trí thức thời đại quả thực không còn chấp nhận được nữa.

    Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI đích thực là một con người hiền hoà, bình tĩnh, trái tim dào dạt yêu thương, đầu óc rộng mở lắng nghe, đối thoại, đón nhận với lòng kính trọng những lời nói thẳng, nói thật. Đức Thánh Cha là một “con người của chân lý”, luôn luôn phục vụ chân lý, luôn dùng những lời lẽ tế nhị để nói lên sự thật, đang bị “những thế lực dối trá” toa rập với nhau để tấn công và làm hại. Trong lịch sử Kitô giáo, từ lúc ban đầu những thế lực xấu đã toa rập với nhau mà chống lại “Tôi Tớ thánh của Thiên Chúa là Đức Giêsu, Đấng Thiên Chúa đã xức dầu” (Cv 4, 27).

    Tôi ước mong tất cả mọi thành phần Dân Chúa trên thế giới hãy đoàn kết với nhau, trước hết để ý thức cái “hiểm hoạ” của những lời vu oan và phỉ báng của những thế lực chống đối Giáo Hội đang toa rập nhau tìm cách làm sụp đổ uy tín của Đức Thánh Cha, của Hàng Giáo Phẩm thế giới, gạt bỏ hoàn toàn ảnh hưởng tinh thần và đạo đức của Giáo Hội Công Giáo. Thứ hai là các giáo sĩ, trong “Năm linh mục” này hãy cố gắng tối đa để canh tân bản thân và đời sống, tránh làm cớ cho thế gian to tiếng sỉ nhục Giáo Hội và cả Chúa Giêsu nữa.

    Dù cho sự dữ có lan tràn, tình thương của Thiên Chúa đối với loài người còn lớn hơn sự dữ, mạnh hơn tử thần. Thần dữ dù có mưu mô đến cở nào, có tập trung các mãnh lực thù địch của thế gian nhiều đến mấy để chống phá Giáo Hội, chúng ta cũng không sợ. Chúa Phục Sinh không ngừng đến và nói với chúng ta: đừng sợ ! Chúa Thánh Thần là Tình Yêu của Chúa Phục Sinh đổi mới mọi sự trong ngoài chúng ta. Nhưng quan trọng hơn cả vẫn là “nội tâm con người”. Hãy cảnh giác đối với những kẻ nội thù là những sự dữ trong lòng chúng ta ! Và đừng để cho “thần dữ” có chỗ trong lòng chúng ta ! Hãy để cho Tình Yêu của Chúa Phục Sinh thanh tẩy và đổi mới mọi sự. Chúa Phục Sinh là “Niềm Hy vọng” của chúng ta.

    + Phaolô BÙI VĂN ĐỌC

    Giám mục Đặc trách Ủy Ban Giáo Lý Đức Tin trực thuộc HĐGM Việt Nam
    + ĐGM Phaolô Bùi Văn Đọc Tuần Thánh năm nay, tư tưởng đầu tiên đến với tôi là “niềm hy vọng ”. Mặc dù, qua theo dõi tin tức hằng ngày, tôi biết khá rõ tinh hình Giáo hội Công giáo trên thế giới càng ngày càng gặp nhiều khó khăn. Đức Thánh Cha Bênêđictô gặp rất nhiều đau khổ, vì đã mạnh dạn lên tiếng bảo vệ những giá trị căn bản cho thế giới con người như là “Chân lý, Tình yêu và Sự Sống”. Ngài cũng đã quyết tâm canh tân Giáo Hội bằng cách canh tân hàng giáo sĩ. Năm linh mục được lập ra cũng vì mục đích đó.

    Chính vì Giáo Hội quyết chí canh tân, kẻ thù quan trọng hơn cả của Giáo Hội là “thần dữ” nhất quyết chống lại Giáo Hội và tìm cách phá Giáo Hội. Thần dữ áp dụng “chiến lược gậy ông đập lưng ông” để đánh phá Giáo Hội, làm cho Giáo Hội nản chí, không còn quyết tâm bảo vệ các giá trị truyền thống của mình nữa. Thần dữ lợi dụng những lỗi lầm của các giáo sĩ trong Giáo Hội về phương diện lạm dụng tình dục, có khi đã xảy ra cách đây 60 năm, để thúc đẩy các thế lực thù địch tấn công Giáo Hội, làm mất uy tín của Giáo Hội, đặc biệt của hàng Giáo phẩm, và ngay cả uy tín của Đức Thánh Cha.

    Nếu công bằng mà phân tích tình hình đạo đức trên thế giới, nhiều người đều phải công nhận là thế giới chúng ta đang xuống dốc cách trầm trọng về nhiều phương diện, đặc biệt về phương diện luân lý tính dục. Bệnh “Aids” đang lan tràn khắp nơi trên thế giới chẳng phải là hậu quả rõ rệt của một sự sa đoạ trầm trọng về phương diện luân lý đó sao? Tình trạng nhiều gia đình tan rã vì nạn ly dị kéo theo nhiều hậu quả bi thảm cho hạnh phúc gia đình cũng không thể chối cải được ! Nạn phá thai và giết người bừa bãi khắp nơi đã tới mức không thể chấp nhận được nữa ! Máu của những người vô tội đã kêu lên tới thấu trời! Hằng ngày các toà án trên thế giới phải giải quyết không biết bao nhiêu các vụ loạn luân trong gia đình. Những trường hợp lạm dụng tình dục nhan nhản khắp nơi trong các cơ quan và xí nghiệp, thậm chí trong cả các trường học.

    Xét về việc lạm dụng tình dục, phải công nhận rằng so với ngoài xã hội, tỷ lệ phạm pháp trong Giáo Hội rất thấp. Ấy vậy mà các thế lực trần gian, thù địch với Giáo Hội, bao gồm nhiều báo chí và các phương tiện truyền thông, các tập đoàn luật sư… tập trung chỉa mũi dùi vào Giáo Hội. Họ muốn làm gì đây? Phải chăng họ muốn làm sụp đổ uy tín tinh thần của Giáo Hội, để Giáo Hội không còn dám lên tiếng nói về những điều mà họ không ưa thích. Dĩ nhiên việc trừng trị những tội ác thực sự đã xảy ra là điều phải lẽ, các nạn nhân của lạm dụng tình dục thật đáng thương và phải được đền bù xứng đáng. Nhưng không phải vì thế mà bôi nhọ cả một Tập thể, và gán ghép trách nhiệm một cách bừa bãi.

    Việc gán ghép trách nhiệm cho Đức Thánh Cha rõ ràng phát xuất từ “ý đồ làm hại” ngài mà thôi. Chúng ta thử suy nghĩ về một con người mà hơn phân nữa cuộc đời miệt mài trong công tác nghiên cứu và suy tư thần học, và sau đó chỉ làm Giám Mục giáo phận Munich một thời gian rất ngắn, chưa đủ để sắp xếp và ổn định công việc trong giáo phận mình, thì đã được chuyển về Rôma lãnh trách nhiệm “bảo vệ đức tin”, và đã hết mình trong công việc này đến nỗi chấp nhận mang tiếng là “khắt khe”, là “xe tăng”. Bây giờ thì lại bị gán cho cái tội là “không nghiêm khắc đủ”. “Miệng đời” quả thật là “điêu ngoa”. Sư điêu ngoa này chỉ có thể hiểu được, nếu nó phát xuất từ “thần dữ”. Theo lời Kinh Thánh, Satan nói dối và điêu ngoa ngay từ thưở ban đầu (x. St 3,4-5).

    Tôi nghĩ đã đến lúc phải mạnh mẽ lên tiếng thức tĩnh lương tâm các nhà báo, các người làm công tác truyền thông xã hội, những luật sư thường chỉ chú trọng tới tiền bạc, những con người “đầu cơ chính trị”, về sự công bằng trong nhận định và phê phán về người khác, về lịch sự và văn minh trong ngôn từ khi viết hay phát biểu những điều có liên quan tới những con người lãnh đạo tinh thần và tôn giáo, đặc biệt là Đức Thánh Cha. Hãy nhìn xem phản ứng của những tín đồ Hồi giáo khắp năm châu, khi có những lời mà họ cho là xúc phạm tới tôn giáo của họ hay các lãnh đạo tinh thần của họ.

    Tôi rất ngạc nhiên là nhiều người trí thức trong các xã hội dân chủ và văn minh, lại không chịu làm một bài tính so sánh thái độ hiền hoà nhịn nhục của những người công giáo, mà nhất là của các lãnh đạo tinh thần của họ, với thái dộ hằn học và thô tục của những người không ngừng lên tiếng chỉ trích những vị hữu trách đạo cũng như đời. Thái độ quá ư vô trách nhiệm của một số những người trí thức thời đại quả thực không còn chấp nhận được nữa.

    Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI đích thực là một con người hiền hoà, bình tĩnh, trái tim dào dạt yêu thương, đầu óc rộng mở lắng nghe, đối thoại, đón nhận với lòng kính trọng những lời nói thẳng, nói thật. Đức Thánh Cha là một “con người của chân lý”, luôn luôn phục vụ chân lý, luôn dùng những lời lẽ tế nhị để nói lên sự thật, đang bị “những thế lực dối trá” toa rập với nhau để tấn công và làm hại. Trong lịch sử Kitô giáo, từ lúc ban đầu những thế lực xấu đã toa rập với nhau mà chống lại “Tôi Tớ thánh của Thiên Chúa là Đức Giêsu, Đấng Thiên Chúa đã xức dầu” (Cv 4, 27).

    Tôi ước mong tất cả mọi thành phần Dân Chúa trên thế giới hãy đoàn kết với nhau, trước hết để ý thức cái “hiểm hoạ” của những lời vu oan và phỉ báng của những thế lực chống đối Giáo Hội đang toa rập nhau tìm cách làm sụp đổ uy tín của Đức Thánh Cha, của Hàng Giáo Phẩm thế giới, gạt bỏ hoàn toàn ảnh hưởng tinh thần và đạo đức của Giáo Hội Công Giáo. Thứ hai là các giáo sĩ, trong “Năm linh mục” này hãy cố gắng tối đa để canh tân bản thân và đời sống, tránh làm cớ cho thế gian to tiếng sỉ nhục Giáo Hội và cả Chúa Giêsu nữa.

    Dù cho sự dữ có lan tràn, tình thương của Thiên Chúa đối với loài người còn lớn hơn sự dữ, mạnh hơn tử thần. Thần dữ dù có mưu mô đến cở nào, có tập trung các mãnh lực thù địch của thế gian nhiều đến mấy để chống phá Giáo Hội, chúng ta cũng không sợ. Chúa Phục Sinh không ngừng đến và nói với chúng ta: đừng sợ ! Chúa Thánh Thần là Tình Yêu của Chúa Phục Sinh đổi mới mọi sự trong ngoài chúng ta. Nhưng quan trọng hơn cả vẫn là “nội tâm con người”. Hãy cảnh giác đối với những kẻ nội thù là những sự dữ trong lòng chúng ta ! Và đừng để cho “thần dữ” có chỗ trong lòng chúng ta ! Hãy để cho Tình Yêu của Chúa Phục Sinh thanh tẩy và đổi mới mọi sự. Chúa Phục Sinh là “Niềm Hy vọng” của chúng ta.

    + Phaolô BÙI VĂN ĐỌC

    Giám mục Đặc trách Ủy Ban Giáo Lý Đức Tin trực thuộc HĐGM Việt Nam
    + ĐGM Phaolô Bùi Văn Đọc



    ThangPham




Về Đầu Trang Go down
http://ttoantin.co.cc/
 

Một vài nhận định về tình hình Giáo Hội

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.

- Nếu chèn smiles có vấn đề thì bấm a/A trên phải khung viết bài

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn :: °·♥ †HỌC HỎI† ♥·° :: LINH THIÊNG VÀO ĐỜI
-
free counters