Diễn Đàn

/
IndexCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênĐăng kýĐăng Nhập

 

 HOA NHÂN ÁI

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
MaiNguyenVu
THƯỢNG VIỆN
THƯỢNG VIỆN


Giới tính : Nam
Tổng số bài gửi : 242
Điểm NHIỆT TÌNH : 502
Ngày tham gia : 08/05/2010
Job/hobbies : Sáng Tác nhạc, truyện ngắn
Tâm trang : Vui

Bài gửiTiêu đề: HOA NHÂN ÁI   Thu Jan 31, 2013 7:56 pm




    HOA NHÂN ÁI


    Mai Nguyên vũ

    Ông Tư là giám đốc công ty xuất khẩu hàng mộc. Mấy năm nay kinh tế khủng hoảng, hàng hoá ế ẩm. Đã vậy, gia đình ông tiêu sài quá nhiều. Cứ đà này công ty phá sản mất thôi.
    Nhà ông có bốn cặp chân dài: vợ ông và ba cô con gái. Bốn mẹ con đứng bên nhau, ai cũng bảo là bốn chị em, vì bà trẻ đẹp quá. Ba cô con gái sấp sỉ ngang nhau. Cô nào cũng giống mẹ, chân dài tòng ngòng như chân cò, cao đẹp như người mẫu. Nhưng khổ cho ông Tư, bốn người mẫu của ông là bốn cái máy sài tiền không biết xót xa. Bà lái chiếc Civic , đèo thêm chiếc SH để chạy loanh quanh trong xóm. Ba cô chạy ba chiếc Classico, mỗi chiếc một màu. Sở thích của bốn mẹ con y hệt nhau: chưng diện thật mốt, ăn sài xả láng, du lịch vi vút và đi siêu thị soèn soẹt. Cái khoản cuối cùng là điều cực khoái của bốn mẹ con. Cứ vài ngày lại rù rập đi Coopmart, Big C. Tuần nào không đi được thì bứt rứt, bồn chồn, khó chịu như con nghiện thiếu xì ke. Mỗi lần đi về, hàng hoá chất đầy một xe: nào quần áo, đồ lót, kem, phấn, son, đồ ăn, thức uống, máy móc. Hoá đơn không dưới chục triệu. Điện thoại di động, điện thoại bàn, tivi, tủ lạnh, đầu đĩa cứ thay liên tục. Bọn Nhật ra model mới nào là bốn mẹ con háo hức rinh về cho bằng được.
    Kiểu sống đài các trưởng giả như thế hao tiền tốn bạc. Lỡ mai kia sa cơ thất thế lấy gì mà ăn sài? Nhưng điều nguy hiểm hơn là con cái không biết làm việc, chỉ biết ăn bám vào người khác như loài sán lãi ký sinh. Nguy hiểm nhất là vật chất thừa mứa che lấp con mắt tâm hồn, không còn nhìn thấy đau khổ của tha nhân. Con tim chai đá, mù loà. Sát bên nhà là bà cụ già nghèo đói, phải đi lượm ve chai và ăn xin. Trong khi vợ con ông mua một cái xú -chiêng bằng tiền ăn cả tháng của bà cụ.
    Gần Tết, ông Tư chở cả nhà về miền quê chơi. Chiếc Mercedes lướt qua những xóm làng nghèo xơ xác. Tới một xóm đạo, xe chạy xuống cuối làng, đỗ xịch trước tấm bảng: “ Cô Nhi Viện Tình Thương”. Cả bốn mẹ con đều chưng hửng. Nhưng thôi, đã vậy đành theo ông Tư vào xem cho biết. Các sơ dẫn mọi người đi một vòng. Hai dãy nhà gạch lợp tôn sơ sài. Bên dưới là những mảnh đời hoang phế, côi cút, đau thương nhất trần gian:

    • Trần thị Côi: 7 tuổi, đôi mắt to, đẹp, buồn xa xăm, cứ lâu lâu lại lăn đùng ra, co giật, sùi bọt mép, bị mẹ bỏ rơi trong bệnh viện từ lúc mới sinh.
    • Lê Văn Đơn: 11 tuổi, chân tay quặt quẹo, lê lết, không người thân.
    • Nguyễn Văn Tèo: 4 tuổi, bị bệnh não úng thuỷ, cái đầu to tròn như quả dưa hấu, mắt lờ đờ, ruồi bu không đuổi.
    • Nguyễn Thị Xê: 16 tuổi, hai tay teo tóp, nói ngọng nghịu, đang tập viết bằng chân.
    • Hoàng Văn Ti: 14 tuổi, vừa câm vừa điếc, đang tập nói, giọng ề ề, vô cảm, nghe xa xăm như giọng người máy.
    • Nguyễn Thị Tốt: bé gái 9 tuổi, thân mình nhỏ thó như con khỉ, cái đầu bé tẹo. Thấy ai, em cũng đòi được bế rồi hôn lấy hôn để.
    • Một bầy 6 em nhỏ, nằm khóc nheo nhóc, tất cả đều bị cha mẹ bỏ rơi.
    • …….
    27 kiếp người là 27 nỗi đau nhân loại. Cùng một lúc, các em phải chịu đủ mọi thứ thua thiệt: không cha mẹ, không người thân, thể xác và tinh thần tàn phế, nghèo khổ, thiếu thốn, không nghề nghiệp, không tương lai…
    Gia đình ông Tư lần lượt đi thăm từng em. Bà Tư liên tục đưa khăn thấm nước mắt. Kiều Oanh, Cẩm Tú, Hoàng Yến xúc động ôm hôn từng đứa trẻ côi cút tội nghiệp, như muốn truyền sang cho chúng chút hơi ấm tình người. Các em làm một phép so sánh thật chênh lệch: một bên có đầy đủ tất cả: sức khoẻ, sắc đẹp, gia đình hạnh phúc, giầu có, kiến thức, tương lai. Còn bên kia chẳng có gì hết. Đám trẻ mồ côi tàn tật này đang lãnh nhận mọi thiệt thòi cho gia đình em được hạnh phúc trọn vẹn. Vậy các em phải biết quí trọng những hồng ân mình đang hưởng và biết mở cửa lòng ra cảm thông, chia xẻ, đón nhận những mảnh đời bất hạnh.
    Trưa rồi mà mọi người quyến luyến chưa muốn về. Các sơ mời cả nhà ăn bữa cơm đạm bạc với các em. Bữa ăn chỉ có cá khô chiên và canh rau muống nhưng sao ai cũng ăn ngon đến thế! Cả nhà hứa giảm bớt chi tiêu, dành tiền mỗi tháng đi thăm các em một lần. Trước khi ra về bà Tư nhét vào túi sơ một bọc tiền kha khá.
    Ngoài kia hoa xuân đua nhau khoe sắc, nhưng không có cánh hoa nào đẹp bằng HOA NHÂN ÁI đang nở trong gia đình ông Tư.



    MaiNguyenVu




Về Đầu Trang Go down
 

HOA NHÂN ÁI

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.

- Nếu chèn smiles có vấn đề thì bấm a/A trên phải khung viết bài

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn :: NHẠC SĨ THÁNH CA GIA KIỆM :: -:¦:- NS MAI NGUYÊN VŨ
-
free counters