Diễn Đàn

/
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênĐăng kýĐăng Nhập

 

 Đền thờ đẹp – không có Chúa!!! - LUNG LINH

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Teresa
THƯỢNG VIỆN
THƯỢNG VIỆN
avatar

Tổng số bài gửi : 283
Điểm NHIỆT TÌNH : 571
Ngày tham gia : 14/11/2009

Bài gửiTiêu đề: Đền thờ đẹp – không có Chúa!!! - LUNG LINH   Sun Mar 11, 2012 11:09 am







    Đền thờ đẹp – không có Chúa!!!



    Lung Linh


    Trước hết, mời quý vị thưởng thức một giai thoại thiền mang tựa đề:


    Cánh cửa

    Có một vị thầy gởi các đệ tử của mình đi tham vấn khắp nơi. Hết kỳ hạn thời gian vị thầy cho phép các đệ tử của vị ấy lần lượt trở về, chỉ thiếu một người.
    Vị thầy rất bằng lòng về sự tu học cũng như kinh nghiệm gặt hái được của các đệ tử mình. Họ đã rút tỉa được rất nhiều kinh nghiệm sống cũng như đã thâu lượm được tinh hoa của sách vở, kinh điển.
    Cuối cùng, người đệ tử chậm chạm cũng đã trở về.
    Ông thầy nói:
    -“Con đã về sau các huynh đệ con. Chắc con đã học hỏi được nhiều hơn?”

    Người học trò điềm nhiên trả lời.
    -“Con chẳng học được gì cả, hơn nữa con cũng quên luôn những gì Thầy đã dậy con.”

    Ông thầy bực bội, tuyệt vọng lắc đầu, bỏ đi.
    Một ngày kia, người học trò “đặc biệt” đó vào kỳ lưng tắm cho thầy, khi kỳ eo lưng cho thầy, người học trò lẩm bẩm và vỗ vỗ vào lưng thầy mình:
    -“Cái điện thờ thì đẹp, nhưng tiếc quá bên trong, không thấy Phậtđâu cả.”
    Ông thầy nghe nói vậy, giận lắm. Ông ta hiểu nó muốn ám chỉ gì mình đây. Người đệ tử thấy thầy giận thì cười ha hả. Ông thầy càng đỏ mặt tía tai, hăm rằng nếu nó còn xấc láo như vậy nữa, ông ta sẽ tống cổ nó ra khỏi tu viện.
    Ngày khác, khi ông thầy đang chăm chú ngồi đọc sách, người đệ tử đó lại đến gần, ngồi cạnh thầy. Ông thầy vẫn chăm chú tiếp tục đọc. Vào lúc đó, có một con ong bay lạc vào phòng và nó cố tìm đường ra. Nhưng con ong như bị lạc hướng. Cánh cửa phòng rộng mở như vậy mà con ong cứ húc đầu vào cánh cửa sổ đã đóng chặt. Con ong cứ húc đầu vào cánh cửa đóng đó mãi và tiếng ong kêu vù vù …làm người nghe phát sốt ruột.
    Anh chàng đệ tử vội kêu lên:
    -Nè, con ong ngu xuẩn kia, không phải cánh cửa đó đâu. Hãy dừng lại, đừng húc đầu vào giấy dán cửa sổ nữa và nhìn lại sau ngươi đi.Cánh cửa mở rộng đó kia kìa!”
    Không phải con ong mà chính ông thầy nghe những lời học trò mình nói, và ông đã “tìm thấy cánh cửa.” Đây là lần đầu tiên, ông nhìn kỹ vào mắt đệ tử mình. Đó không phải là đứa học trò mà ông đã cho nó đi tham vấn nữa.

    Ông thầy hiểu đệ tử mình đã trở về sau khi “nhận thức được điều gì
    chứ không phải đã “học được” điều gì.
    Giờ thì ông đã hiểu câu nói của đệ tử mình “điện thờ không linh vì không có Phật.” Ông nhìn con ong và thấy nó cũng tìm được lối ra rồi.
    Câu chuyện này là thông điệp của tôi. Đó là những gì tôi cứ nói mãi, nói đi nói lại, không thôi.
    Khi biết dừng lại, thức tỉnh thì Phật Tánh, Chân Như xuất hiện.




    -0-0-0-
    Đó là chuyện của nhà Thiền.
    Còn chuyện nhà Đạo của ta như thế nào??
    Hầu như chúng ta đã nghe đầy quá nhàm tai khám phá tuyệt vời của Phaolô:
    Nào anh em chẳng biết rằng anh em là Đền Thờ của Thiên Chúa, vàThánh Thần Thiên Chúa ngự trong anh em sao ? (1Cr 3:16)
    Anh em lại chẳng biết rằng thân xác anh em là Đền Thờ của Thánh Thần sao ? Mà Thánh Thần đang ngự trong anh em là Thánh Thần chính Thiên Chúa đã ban cho anh em. Như thế, anh em đâu còn thuộc về mình nữa.. (1Cr 6:19)
    Nào, tôi thử nhìn lại mình xem sao?
    Tôi có phải là Đền Thờ của Thiên Chúa không?
    Tôi có phải là Đền Thờ của Thánh Thần không?
    Tôi hiện nay thuộc về mình hay thuộc về ai? Cha, mẹ, vợ, chồng, anh em, Chúa?
    Tôi hiện nay thuộc về mình hay thuộc về điều gì? Tình, tiền, danh vọng, tình yêu Thiên Chúa, nguồn sống Thiên Chúa ???
    Câu trả lời nghe có vẻ khó gặm. Nhận ra Thánh Thần ngự trong mình sẽ cực kỳ khó vì Thánh Thần vô hình tướng.
    Nếu đổi câu này thành
    Nào anh em chẳng biết rằng anh em là Đền Thờ của Thiên Chúa, vàĐức Giêsu ngự trong anh em sao ? (1Cr 3:16)
    Nghe có vẻ dễ hơn một chút..vì chỉ cần đi lễ trong 20 năm chúng ta có thể rước Chúa Giêsu từ khoảng 100 lần tới 7000 lần.
    Thế mà thực tế, tại sao tôi vẫn chưa cảm thấy mình là đền thờ của Thiên Chúa Đức Giêsu ngự trong tôi??
    Chúng ta đã nghe Giáo hội dạy làm đủ cách:
    - đi lễ, chịu lễ, hy sinh, ăn chay, hãm mình…
    - đi hết nhà thờ này tới Thánh đường khác để hưởng ân xá, đại xá nhiều lần…
    - kể cả thình thoảng làm việc bác ái nơi vùng sâu vùng xa, hoặc trên cao nguyên đèo heo hút gió…
    Thế mà tôi cứ như con ong húc cứ mãi đầu vào tường…mà chẳng tìm được lối ra!!
    Chẳng tìm được cánh cửa cứu độ.
    Tại sao vậy??
    Vì tôi cứ tưởng tôi phải gồng mình làm việc lành phúc đức thật nhiều, tôi sẽ gặp Chúa và chính Ngài sẽ cứu độ tôi…
    Hóa ra không phải như vậy.
    Quả thật: “sai một ly, đi một dặm”.
    Từ xưa tới nay, bước khởi đầu của tôi là: tôi phải gồng mình, ra sức cố gắng để hy vọng gặp Chúa..
    Thế rồi, mãi cho tới nay.. 20, 30, 40…70 năm trôi qua, so tôi vẫn chưa gặp được Ngài.
    Đền thờ của tôi lúc thì “vắng như Chúa bà Đanh”,
    Đền thờ của tôi lúc thì ồn ào như cái chợ
    Đền thờ của tôi lúc thì “bao phủ rêu phong dấu tiều”
    Đền thờ của tôi lúc thì sơn phết lòe lọet mọi thứ hằm bà lằng.. đủ mọi nhãn hiệu
    Đền thờ của tôi lúc thì như lâu đài cổ hoang phế trong rừng sâu âm u!!
    Đền thờ của tôi lúc thì dập dìu xe cộ ầm ĩ chốn thị thành.
    Chỉ vì không nhận ra Chúa sống động ngay trong lòng mình.
    Vậy, làm thế nào để biến đền thờ của tôi thành nơi Chúa ngự với tràn đầy bình an sâu lắng và hạnh phúc vững vàng trước mọi quyến rũ phù hoa giữa chốn hồng trần này???
    Bước đầu tiên và quan trọng nhất chính là
    tôi phải dẹp bỏ ‘con người cũ với nếp sống xưa’
    ‘mà phải để Thần Khí đổi mới tâm trí anh em,
    và phải mặc lấy con người mới,
    là con người đã được sáng tạo theo hình ảnh Thiên Chúa (Ep 4: 22-24)

    Có nghĩa là từ nay tôi phải xác tín rằng..
    Ngay từ trong lòng mẹ, dù tôi chưa biết gì..
    thì Chúa đã ngự trong tôi rồi
    Chúa đã thánh hiến tôi bằng Thần Khí của Ngài rồi
    Thế thì từ nay tôi bắt đầu dành mỗi ngày ít nhất là 15 phút tới 30 phút nhất là trước khi ngủ, giống như ngồi thiền… để tập cảm nhận sự hiện diện của Chúa ở trong tôi…
    Nếu tôi kiên trì tập cảm nhận như thế ít nhất từ 6 tháng trở lên
    Chắc chắn tôi sẽ cảm nhận được sức sống của Chúa bắt đầu dần dần lớn lên trong tôi…
    Lúc đó tôi có thể hoan hỉ chia sẻ với anh chị em:
    “Đền thờ vừa đẹp vừa có Chúa cùng đồng hành với tôi rồi!!!”
    Vị nào đã có hoặc sắp có cảm nghiệm như thế xin vui lòng chia sẻ để anh chị em mình nâng đỡ tinh thần nhau để sống hiệp nhất với Chúa ngày một sâu hơn.




    Teresa




Về Đầu Trang Go down
Mike Quang
Cấp bậc: HỌC VIỆN
Cấp bậc: HỌC VIỆN
avatar

Giới tính : Nam
Tổng số bài gửi : 36
Điểm NHIỆT TÌNH : 93
Ngày tham gia : 27/08/2009
Đến từ : CLCgk

Bài gửiTiêu đề: Re: Đền thờ đẹp – không có Chúa!!! - LUNG LINH   Sun Mar 11, 2012 9:49 pm




    khi đọc bài này mình hiểu nỗi lòng của Teresa mình có ít kinh nghiệm xin được chia sẻ với ACE:

    Thường khi cầu nguyện thì nói với Chúa nói với Đức Mẹ thực ra cầu nguyện như thế cũng tốt nhưng không đúng cách cầu nguyện. Thực ra khi cầu nguyện mình nên thân thưa Chúa qua BA NGÔI:

    Lạy Cha con cảm tạ Cha đã tạo dựng con qua tình yêu của Cha, con ngợi khen cảm tạ Cha
    Chúa Giêsu ơi con xin dâng hết tội lỗi con Cho Chúa xin Chúa ban sự bình an cho con
    Lạy Chúa Thánh Thần xin Ngài hãy Thánh hoá con sửa dạy con tuôn đổ thần khí xuống trên con ( con là (tên Thánh mình, và tên gọi mình).

    vd: Lạy Chúa Thánh Thần con là Micae Hoàng Đình Quang xin Ngài hãy Thánh hoá con sửa dạy con tuôn đổ thần khí xuống trên con hiệp cùng Mẹ Maria và các Thánh trên trời.

    Thật ra khi cầu nguyện Chúa Thánh Thần mới là người sửa dạy và Thánh hoá mình vì khi sinh ra là người KiTô hữu ai cũng lãnh nhận phép bí tích rửa tội thì mình đã chính thức là đền thờ của Chúa Thánh Thần" mà mình vẫn dửng dưng" mình hãy xin ơn soi sáng nhận định ra điều này! Và Chúa Giêsu là Người cứu chuộc và ban bình an cho mình.

    Và Mẹ Maria là người chuyển ơn dùm mình chứ không phải Thánh hoá mình (rất dễ bị nhầm lẫn khi cầu nguyện) . Chính ở đây là Chúa Thánh Thần người mới là người trực tiếp thánh hoá và sửa dạy mình( nhiều khi Chúa Thánh Thần rất buồn khi cứ chạy đến với Đức Mẹ xin ơn Thánh hoá,vì Mẹ chỉ nhậm lời và chuyển ơn , lúc đó mình đâm ra chán nản rồi bỏ cuộc vì cầu nguyện không đúng không được ban ơn ! vì vậy mà Mẹ hay hiện ra để dạy cho con cái Mẹ cầu nguyện . Đó cách cách cầu nguyện đúng và Chúa sẽ nhậm lời ngay tức thì. Mong rằng những kinh nghiệm này sẽ giúp ích cho tất cả chúng ta khi cầu nguyện. Amen



    Mike Quang




Về Đầu Trang Go down
Teresa
THƯỢNG VIỆN
THƯỢNG VIỆN
avatar

Tổng số bài gửi : 283
Điểm NHIỆT TÌNH : 571
Ngày tham gia : 14/11/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Đền thờ đẹp – không có Chúa!!! - LUNG LINH   Mon Mar 12, 2012 9:23 pm




    Xin cảm ơn những chia sẻ hay và hữu ích của Mike Quang. Bạn nói rất đúng.



    Teresa




Về Đầu Trang Go down
Mike Quang
Cấp bậc: HỌC VIỆN
Cấp bậc: HỌC VIỆN
avatar

Giới tính : Nam
Tổng số bài gửi : 36
Điểm NHIỆT TÌNH : 93
Ngày tham gia : 27/08/2009
Đến từ : CLCgk

Bài gửiTiêu đề: Re: Đền thờ đẹp – không có Chúa!!! - LUNG LINH   Mon Mar 12, 2012 9:52 pm




    MÌNH CŨNG CÁM ƠN TERESA ĐÃ NÓI NÊN NỖI LÒNG CỦA MÌNH MÀ NHIỀU ACE CŨNG RƠI VÀO TÌNH TRẠNG NÀY!



    Mike Quang




Về Đầu Trang Go down
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Đền thờ đẹp – không có Chúa!!! - LUNG LINH   







    Sponsored content




Về Đầu Trang Go down
 

Đền thờ đẹp – không có Chúa!!! - LUNG LINH

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.

- Nếu chèn smiles có vấn đề thì bấm a/A trên phải khung viết bài

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn :: °·♥ †HỌC HỎI† ♥·° :: LINH THIÊNG VÀO ĐỜI
 :: MÙA CHAY

-
free counters