Diễn Đàn

/
IndexCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênĐăng kýĐăng Nhập

 

 Lễ Hiển Linh : Belem – Đâu phải một thành nhỏ bé

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Lệ Ngọc
NGHỊ VIỆN
NGHỊ VIỆN


Giới tính : Nữ
Tổng số bài gửi : 139
Điểm NHIỆT TÌNH : 249
Ngày tham gia : 04/03/2010
Job/hobbies : -
Tâm trang : Bình thường

Bài gửiTiêu đề: Lễ Hiển Linh : Belem – Đâu phải một thành nhỏ bé   Thu Jan 05, 2012 10:45 am




    Belem – Đâu phải một thành nhỏ bé
    Nơi Lãnh tụ Israel ra đời.









      Tin mừng trong Thánh lễ Hiển Linh đã loan báo cho chúng ta một tin rất vui:

      "Phần ngươi, hỡi Bê-lem, miền đất Giu-đa,

      ngươi đâu phải là thành nhỏ nhất của Giu-đa,

      vì ngươi là nơi vị lãnh tụ chăn dắt Ít-ra-en dân Ta sẽ ra đời."

      Như chúng tôi đã chia sẻ nhiều lần: Một trong những cách để thấm Kinh Thánh là CÁ NHÂN HÓA. Chúng ta có thể cá nhân hóa bất cứ nhân vật nào xuất hiện trong Kinh Thánh - kể cả những vật được chúng ta nhân cách hóa.

      Chúng tôi xin trích lại một phần trong bài “Đọc Kinh Thánh

      1. Dụ ngôn người cha nhân hậu : Có một thời, tôi giống như người anh cả. Mang tiếng là ở trong nhà cha, nhưng quan hệ của tôi với cha của mình y như người làm thuê đối với ông chủ . Biết bao lần tôi đã thầm kể công với Chúa và thầm đòi hỏi Chúa phải trả công xứng đáng cho những hy sinh thời gian, tiền bạc, sức lực của tôi trong công trình của Chúa. Nếu đợi mãi mà Ngài không cho, tôi rất có thể sẽ oán trách ngài y như người con cả : "Cha coi, đã bao nhiêu năm trời con hầu hạ cha, và chẳng khi nào trái lệnh, thế mà chưa bao giờ cha cho lấy được một con dê con để con ăn mừng với bạn bè. (Lc 15:29) . Trái lại, khi phạm tội, tôi sợ ông chủ phạt thẳng tay vì Chúa công bằng vô cùng cơ mà.

      2. Dụ ngôn người phụ nữ ngoại tình : Có một thời, tôi chính là người phạm tôi ngoại tình. Người phụ nữ phạm tôi ngoại tình vài lần, còn tôi phạm tội ngoại tình hầu như suốt ngày. Này nhé, Chúa yêu tôi hết lòng, sống trong tôi, còn tôi cứ việc chạy theo chuyện thế gian, bỏ mặc Chúa mãi cô đơn ngay trong lòng tôi, Thế không phải ngoại tình suốt ngày thì gọi là gì. Tội sờ sờ ra đó, thế nhưng tôi rất khoái kết tội, nói xấu người khác, và cũng sắn sàng ném đá, đôi lúc lại chơi trò ném đá giấu tay để người bị hại không biết đâu mà đối phó. Tôi y hệt như những người Do thái xưa đã được Đức Giêsu cảnh báo : Sao anh thấy cái rác trong con mắt của người anh em, mà cái xà trong con mắt của mình thì lại không để ý tới? Sao anh lại nói với người anh em: "Hãy để tôi lấy cái rác ra khỏi mắt bạn", trong khi có cả một cái xà trong con mắt anh? (Mt 7: 3-4)

      3 Khi Đức Giê-su ở trên núi xuống, đám đông lũ lượt đi theo Người. (Mt 8:1)

      Rất nhiều lần tôi cũng có mặt trong cái đám đông láo nháo đó. Đám đông làm thế nào, tôi làm theo như vậy. Đây chính là kiểu đi theo Ngài một cách vô ý thức : ai sao tôi vậy. Thực thế, tôi đã đi lễ, rước lễ ( chứ không phải rước Chúa) tĩnh tâm biết bao lần, nhưng chỉ theo đám đông mà làm như nguời máy.. chứ chẳng có ý thức gì. Vì vậy, sau hơn 30 năm giữ đạo, tôi chẳng tiến chút nào mà còn lùi xa hơn, chỉ vì sống trong đám đông láo nháo không định hướng.

      3. Tôi còn có thể cá nhân hoá mình thành đền thờ Giêrusalem. Đức Giêsu đã khóc thương mà nói:"Phải chi ngày hôm nay ngươi cũng nhận ra những gì đem lại bình an cho ngươi! Nhưng hiện giờ, điều ấy còn bị che khuất, mắt ngươi không thấy được. vì ngươi đã không nhận biết thời giờ ngươi được Thiên Chúa viếng thăm." (19 : 42,44). Quả thật, Chúa đã viếng thăm tôi hàng tuần, thậm chí hàng ngày khi tôi lên rước Chúa, nhưng tôi đâu có nhận ra Ngài. Nếu tôi nhận ra Ngài, chắc chắn Ngài đâu có phải khóc thương tôi như thế.

      4. Hơn thế nữa, tôi còn biến đền thánh tâm hồn tôi thành sào huyệt của bọn cướp (Mt 21: 13) Mặc dù Thánh Phao-lô đã chia sẻ: Thân xác anh em là Đền Thờ của Thánh Thần sao? Mà Thánh Thần đang ngự trong anh em là Thánh Thần chính Thiên Chúa đã ban cho anh em. Như thế, anh em đâu còn thuộc về mình nữa,(1Cr 6:19). Nghe câu này cả trăm lần rồi, thế nhưng tôi chẳng bao giờ nhớ Thánh Thần hiện diện sống động trong tôi, suốt ngày tôi cứ chạy theo cơn lốc tình, tiền, tài, danh vọng thế gian. Rõ ràng tôi đang biến đền thánh tâm hồn tôi thành hang trộm cướp – còn gì để nói nữa đâu.

      Còn rất nhiều và rất nhiều hình ảnh khác mà tôi có thể tha hồ mà cá nhân hoá..
      ááá

      Nhân ngày lễ Chúa Hiển Linh, chúng ta thử cá nhân hóa mình với Thành Belem bé nhỏ giữa miền đất Giu-đa.

      Quả thật, xét về địa dư, Belem quá khiêm tốn bên thành thánh Jerusalem .

      Cũng vậy, xét về mặt con người chúng ta thấy mình quả là nhỏ bé đối với vũ trụ;

      Chúng ta thấy mình quả là yếu đuối, phàm hèn tội lỗi, xấu xa trước Đấng Chí Tôn Ngàn Trùng Thánh Đức…

      Thêm vào đó, chúng ta còn được dạy phải tin chắc chắn như vậy, nếu không tin như thế hoặc tin khác đi thì hoặc là không vâng phục hoặc là rối đạo..coi chừng sa hỏa ngục…chứ không phải chuyện chơi đâu… Thành thử ra, giữa Chúa và ta xuất hiện một bức tường dầy cả trăm thước và cao ngút trời như dãy núi Hi-mã-lạp-sơn. Không thể nào vượt qua được.

      Chúng ta có ngờ đâu, ngay từ thời Cựu Ước, ngôn sứ Mika đã loan báo

      "Phần ngươi, hỡi Bê-lem, miền đất Giu-đa,

      ngươi đâu phải là thành nhỏ nhất của Giu-đa,

      vì ngươi là nơi vị lãnh tụ chăn dắt Ít-ra-en dân Ta sẽ ra đời."

      Chúng tôi xin phép chia sẻ ánh nhìn của mình – chứ không dám dùng từ chú giải như các nhà thần học, các nhà Kinh Thánh học .

      Giu-đa, tượng trưng cho Hội thánh. Nơi đó, có rất nhiều con người nhỏ bé tụ họp lại.

      Xét về mặt cơ cấu tổ chức, mỗi người trong chúng ta là một thành viên trong Hội Thánh hòan vũ vĩ đại. Bao nhiêu năm qua chúng ta được dạy rằng: chúng ta là con cháu Ađam, vốn phàm hèn, yếu đuối..là không trước mặt Chúa cao sang, uy quyền, ngàn trùng thánh đức….Chúng ta khó có thể trực tiếp tiếp chuyện với Chúa…Vì thế, chúng ta cần phải có các trung gian:

      Các thánh, đặc biệt là các thánh hay làm phép lạ như Mạc-ti-nô, Vi-xen-tê ….

      Thánh cả Giuse, rất thần thế vì làm cha nuôi Đức Chúa Giesu, trong kinh cầu ông thánh Giuse của các giáo phận miền Nam trước đây, ngài còn được người ta coi như vị Thái Bảo của Thái tử Giêsu… một vị quan lớn – phò thái tử hết mình, đầy uy tín trong triều đình phong kiến ngày xưa...

      Đức Mẹ là Đấng thần thế nhất với tước hiệu Mẹ Thiên Chúa, Nữ Vương Thiên Đàng. Có người còn coi Đức Mẹ như Ngôi Thứ Tư Thiên Chúa!! sau Ngôi Ba Thánh Thần!!

      Vì thế, hơi động một tí là kẻ thì chạy đến thánh này thánh kia, người lại chạy đến cùng Đức Mẹ cho chắc ăn ..Bời vì xưa nay chưa từng nghe có ai xin Mẹ mà lại về không…con tin chắc Mẹ thương nhận lời…

      Quả thật, khi gặp nguy biến, không còn trong nhờ vào ai được nữa, chúng ta dễ chạy đến các thánh hoặc Đức Mẹ. Nhưng từ thực tế này lại nảy sinh hai vấn đề

      Vấn đề thứ nhất:

      Tại sao chúng ta không chạy trực tiếp đến Chúa?

      Chúng ta ta đã từng ông ổng hát tướng lên:

      Tình yêu Chúa cao vời biết bao!!… Tình yêu Thiên Chúa như trăng như sao….

      Tình Ngài yêu con bao la vươn lút trời xanh…Chúa có tình yêu thương vời vợi…

      Tình Chúa yêu con, ôi tình Chúa tuyệt vời!!

      Ấy thế mà mỗi khi gặp hiểm nguy, chúng ta không chạy đến với Chúa. Hóa ra chúng ta chỉ hát ngoài môi miệng, còn lòng trí chúng ta xa Ngài nghìn trùng..

      Tất nhiên là phải có lý do..Mà lý do lại quá rõ ràng rồi. Chúng ta luôn coi mình là phàm hèn, là không trước mặt Chúa, nên mới tạo ra tình huống nực cười: Hát một đàng, làm một nẻo..

      Vấn đề thứ hai

      Ngoài các thánh, Đức Maria, người ta còn tự phong cho các đấng các bậc trong hội thánh là đại diện Đức Kitô ở trần gian. Vấn đề đại diện này … nảy sinh hai hệ quả tai hại.

      Hệ quả tai hại thứ nhất:

      Nếu chấp nhận các đấng các bậc là các vị đại diện Chúa ở trần gian thì rõ ràng là Chúa vắng mặt trên trần gian này.

      Việc đại diện Đức Kitô ở trần gian này như là một cách loại trừ sự hiện diện sống động của Thiên Chúa ngay trong tâm hồn các tín hữu.

      Người ta không thể đại diện cho Chúa là “Người” đang có mặt ngay trong cuộc sống thường ngày của chúng ta!!!

      Tại sao vậy?

      Trước khi về trời Đức Giêsu Kitô đã xác quyết chúng ta:

      “Và đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế." (Mt 28:20)

      Thánh Phaolô đã tung thêm một trái bom: Nào anh em chẳng biết rằng anh em là Đền Thờ của Thiên Chúa, và Thánh Thần Thiên Chúa ngự trong anh em sao?

      Nếu chúng ta tin rằng Thiên Chúa ở cùng chúng ta mọi ngày cho đến tận thế để chúng ta trở thành Đền Thờ của Thiên Chúa, rõ ràng việc đại diện Đức Kitô ở trần gian là một cách loại trừ sự hiện diện sống động của Thiên Chúa ngay trong tâm hồn các tín hữu!!

      Hệ quả tai hại thứ hai:

      Vì cứ tưởng rằng mình là đại diện Chúa Trời nên một số linh mục đã xử sự với các tín hữu như những vị “quan chi phụ mẫu” đối với thảo dân hạng bét. Cho tới nay, tại Việt Nam còn khá nhiều trường hợp đáng buồn như thế.

      Tất nhiên, vai trò chính yếu của vị Linh mục là người dẫn đường bằng lời giảng, bằng chính kinh nghiệm và cảm nghiệm sống động của mình trong việc sống nên một với Chúa - chứ không phải là người đại diện Chúa ở trần gian để tổ chức sao cho quy củ, cai quản sao cho đúng luật lệ, cai trị sao cho đúng truyền thống – cha ra cha, con ra con..…

      Xin quý linh mục đừng quá bức xúc về tư tưởng có vẻ hỗn hào này – Dám cả gan phủ nhận điều mà linh mục lẫn giáo dân tin tưởng bấy lâu nay…

      Chỉ xin quý linh mục trở về thiên chức cao quý là Người dẫn đường cho anh chị em bước theo.. trên con đường kết hiệp nên một với Chúa. Thật tuyệt vời biết bao!!!
      ááá

      Theo Ánh Mắt Tâm Linh, chắc chắn chúng ta sẽ nhận ra lời nhắn nhủ của ngôn sứ Mika qua Tin Mừng Matthêu:

      Này anh em, anh em đâu phải là nhỏ bé, phàm hèn, yếu đuối, tội lỗi đâu

      Trái lại anh em rất cao quý, thánh thiện, tuyệt vời…vì ngay trong lòng anh em, Thiên Chúa hiện diện thực sự sống động. Chính Đức Giêsu đã khẳng định:

      "Ai yêu mến Thầy, thì sẽ giữ lời Thầy. Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy.

      Cha Thầy và Thầy sẽ đến và ở lại với người ấy. (Ga 14:23)

      Thêm vào đó còn có cả Thánh thần – Thần Khí Thiên Chúa - cũng ỏ trong chúng ta nữa.

      Đó là Thần Khí sự thật, Đấng mà thế gian không thể đón nhận, vì thế gian không thấy và cũng chẳng biết Người. Còn anh em biết Người, vì Người luôn ở giữa anh em và ở trong anh em. (Ga 14:17)



      Tóm lại, Qua chia sẻ rất ngắn ngủi này, chúng tôi chỉ muốn xác tín một điều:

      Quả thực chúng ta không phàm hèn, yếu đuối

      Trái lại, chúng ta vốn cao quý, thánh thiện..dựa trên nền tảng: Chúa hiện diện sống động trong chúng ta.

      Mừng lễ Chúa Hiển Linh cũng là một dịp chúng ta đặt lại vấn đề: Tại sao tôi chưa cảm nhận sự hiện diện của Chúa trong mình??!!

      Nói thì dễ, nhưng trong thực tế, để nhận ra Chúa hiện diện sống động trong chúng ta sao khó quá!! Đơn giản chỉ vì mấy mươi năm qua chúng ta đã bị người ta cài đặt vào tâm trí mình tư tưởng tiêu cực:

      Con người thì phàm hèn, yếu đuối, tội lỗi ngập đầu..trong khi Chúa ngàn trùng thánh đức trên chốn trời cao!!



    Lệ Ngọc




Về Đầu Trang Go down
 

Lễ Hiển Linh : Belem – Đâu phải một thành nhỏ bé

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.

- Nếu chèn smiles có vấn đề thì bấm a/A trên phải khung viết bài

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn :: °·♥ †HỌC HỎI† ♥·° :: 
SỐNG LỜI CHÚA
-
free counters