Diễn Đàn

/
IndexCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênĐăng kýĐăng Nhập

 

 THƠ AN THIỆN MINH (ĐỒNG XANH THƠ 58)- dunglac.org

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Góc Phố
Cấp bậc: Quản Lý
Cấp bậc: Quản Lý


Giới tính : Nam
Tổng số bài gửi : 457
Điểm NHIỆT TÌNH : 1330
Ngày tham gia : 20/01/2011
Job/hobbies : student

Bài gửiTiêu đề: THƠ AN THIỆN MINH (ĐỒNG XANH THƠ 58)- dunglac.org   Sun May 22, 2011 12:31 pm




      THƠ AN THIỆN MINH (ĐỒNG XANH THƠ 58)

      TRÁI TIM TỰ TÌNH


      (5) Thật vậy,
      chỉ có một Thiên Chúa,
      chỉ có một Ðấng trung gian
      giữa Thiên Chúa và loài người:
      đó là một con người, Ðức Kitô Giêsu,
      (6) Ðấng tự hiến làm giá chuộc mọi người. (1 Tm, 2, 5-6)

      (14) Vì chúng ta, Người đã tự hiến để cứu chuộc chúng ta cho thoát khỏi mọi điều bất chính, và để thanh luyện chúng ta, khiến chúng ta thành Dân riêng của Người, một dân hăng say làm việc thiện (Tt 2, 14).



      Hỡi Trái Tim mang đầy thương tích !
      Ta rạp mình trên nỗi đau Tình Yêu
      Nghe man mác cung lòng Lời huyền trầm lịch sử
      Nghe thì thầm tiếng vọng tận Nguồn Cao

      Người tiến về Giờ đích điểm
      Trong thân phận thinh lặng đơn côi
      Sự vâng phục trọn hảo Thiên Ý
      Mở ra chân trời tình thương mầu nhiệm

      Người tự tình giao nộp cho bóng đêm
      Mang trên mình sức nặng khốn cùng hệ lụy
      Người không thờ ơ với tội đời nghiệt ngã
      Ôm vào lòng ngàn rên xiết sinh linh
      Không nỗi đau nào Người không cảm nhận
      Không thống khổ nào Người từ chối cưu mang
      Người là Người đã vì yêu mà khổ !
      Người là Người đã muốn khổ vì yêu !


      Người đi vào Giờ cùng trọn
      Trong sự lánh mặt phôi pha đất Trời
      Lời thương đau xoáy động hồn biển sóng
      Tim rì rào thấu bến bờ nhân gian

      Người giang tay chịu xé nát
      Tận thâm sâu tình trạng lưu đày tội nhân
      Người không trên cao cúi xuống nỗi đau
      Nhưng ở cùng ta trong cảnh trầm hoang trần trụi
      Không bỏ rơi nào Người không đón nhận
      Không vết nhơ nào Người chẳng rửa sạch tinh
      Người là Người đã vì yêu mà đến !
      Người là Người đã đến chỉ vì yêu !

      Người đi vào đáy thẳm bóng tối
      Tiếng kêu thống thiết của phận lìa xa
      Khoảng cách vời vợi giữa Trời đất
      Đọng lại thì thầm Trái Tim nài thứ tha1
      Ôi ! Tình Yêu muôn đời tự hiến
      Trái Tim mở ra dòng chảy hòa an
      Biến lời nguyền lề luật thành âm vang huệ ái 2
      Kéo giới hạn đi vào Lòng Vô Biên
      Bước đường bụi đất nay nở hoa Lòng Mến
      Dặm trường đêm mờ tỏ màu thanh trong

      Người mang lấy trong thời gian
      Hình hài nát tan của người tôi tớ
      Sống tự bên trong tình trạng bơ vơ
      Sự thất sủng của kiếp bụi trần chia cắt
      Ôi ! Trái Tim tự tình trao hết
      Chẳng có gì Người không hiến vì yêu
      Người từ bỏ cung trời huyền siêu
      Ở với tội nhân như cách Người Hiện Hữu
      Hủy sự phán xử bằng lòng xót thương
      Đưa dấu chân bùn nhơ vào miền tinh trắng


      Hỡi Trái Tim mang đầy thương tích !
      Ta lặng yên nghe thỏ thẻ cuộc tình
      Cho Tình Yêu Người sẵn lòng hy lễ
      Bởi Tình Yêu Người mặc lấy tội khiên
      Người giao nộp chính mình cho Ánh Sáng
      Cả cung đời trong hai chữ phục suy
      Khi đồng hành bụi trần đi vào cơn hấp hối
      Nỗi thoi thóp của tháng ngày chia phôi
      Cho tiếng thở từ nay thôi đứt quãng
      Kết hiệp đầy tràn nhịp Thần Khí Phục Sinh

      Người lãnh nhận tất cả từ Tình Yêu
      Và hiến dâng trọn vẹn cho Tình Yêu không từ khước
      Ôi ! qua thời gian của kiếp hữu hạn
      Người mở ra quan hệ vĩnh hằng
      Sự giao nộp vô tận chính bản thể
      Trong Đấng Yêu Thương vĩnh cửu muôn trùng
      Sự giao nộp trên Cây Ân Sủng
      Phóng ảnh điều diễn ra trong thực tại nội tại thần linh
      Tình Yêu tuôn tràn hướng về tha thể
      Qua Trái tim trong Thần Khí hiệp thông

      Ôi sự tự tình giao nộp !
      Ôi điều kỳ vĩ của Trái Tim !
      Người làm nên nhiệm mầu lịch sử
      Khi đi trọn kiếp lưu đày tội nhân !
      Người là Người đã vì yêu mà khổ !
      Người là Người đã muốn khổ vì yêu !

      Người kéo Trời Cao đến từng nhịp ru
      Đưa bụi trần giao hội thiên thu Tình Sáng
      Người là Người đã vì yêu mà đến !
      Người là Người đã đến chỉ vì yêu !
      Ôi sự tự tình giao nộp !
      Ôi điều kỳ vĩ của Trái Tim !

      1 (Lc 23, 34)
      2 (Gl 3, 13)



      VINH QUANG CÂY ÂN SỦNG


      (14) Như ông Môsê đã giương cao con rắn trong sa mạc,
      Con Người cũng sẽ phải được giương cao như vậy,
      (15) để ai tin vào Người thì được sống muôn đời. (Ga 3, 14-15)




      Hỡi Cây Ân Sủng !
      Hỡi Cây Hồng Phúc
      Trên đỉnh cao của Tình Yêu ở ngoài mình
      Một luồng sáng chói lóa phủ trên bản thể đời ta
      Xoáy ta vào điều không thể dò thấu nội tại
      Đưa ta vào miền huyền nhiệm linh thánh yêu thương
      Nơi bóng dáng cao vọng không có chỗ ẩn nấp
      Nơi bình dị Trái Tim xóa mình trong trái tim

      Hỡi Cây Ân Sủng !
      Hỡi Cây Yêu Thương !
      Người là sáng kiến lạ lùng của Ý Tưởng Hoàn Toàn Khác
      Người là cung bậc ảo diệu của Tình Vô Biên
      Người phát tỏa nghịch lý khôn ngoan trỗi vượt
      Lỗi lầm đại họa nhẹ biến thành hồng ân
      Người đảo lộn giá trị nhân sinh thực tại
      Bụi trần mờ đục sáng màu thanh trong

      Hỡi Cây Tinh Hoa !
      Không nơi nào xa cách nhất !
      Không nơi nào khốn cùng hơn !
      Cho bằng Tình Yêu giang tay trên Cây Ân Sủng
      Nơi Trái Tim hòa mình với thảm trạng tội nhân
      Nhận lấy kiếp lưu đày rời xa Ánh Sáng
      Để cuốn vào lòng sức hút thứ tha
      Để tuôn dạt dào điệu ru hòa giải


      Hỡi Cây Huyền Linh !
      Không nơi nào yêu thương nhất !
      Không nơi nào gần gũi hơn !
      Cho bằng Trái Tim mở toang trên Cây Ân Sủng
      Nơi Tình Yêu ở với tình phôi pha
      Nơi Trái Tim cư ngụ cùng trái tim bạc bẽo
      Cho thiếu vắng trở nên tròn đầy sung mãn
      Cho màn đêm hé rực tia sáng bình minh


      Ôi Cây Thuần Khiết !
      Chính qua Người mà Trái Tim Vô Biên tỏ bày
      Chính qua Người mà Tình Yêu Vĩnh Hằng biểu thị
      Chính qua Người mà Thần Khí Sự Sống tỏa lan
      Dung mạo thần linh chói ngời trong thực tại chí nhất
      Tỏ mình ra trong mạc khải xóa mình yêu thương
      Là Trái Tim tự tình phục vâng giao nộp
      Là Tình Yêu phát kiến giao nộp thâm sâu
      Là Hương Yêu qua Trái Tim hiến dâng và Tình Yêu đón nhận
      Ta không còn gì để thốt lên ngoài sự vĩ đại
      Ta không biết gì để chiêm ngắm ngoài sự cao quang
      Ôi sự cao quang vĩ đại !
      Mạc khải huyền nhiệm tự chính Người
      Nhỏ bé quá một sinh linh cung chứa !

      Hỡi Cây Hồng Ân !
      Người không mang trên mình cái chết của tội lỗi
      Nhưng là sự chết trong Tình Yêu bao la
      Không còn chia cắt nào không thể vượt qua
      Không còn phụ thuộc nào trong cảnh khốn cùng nô lệ
      Bến bờ hòa giải từ đây nối liền Mùa Ân Sủng
      Hoa lòng bụi đất nhẹ ươm ngát Hương Thiêng
      Cung đường đêm đen rực Chân Trời Ánh Sáng
      Ôi Tin Mừng về sự chết trong Tình Yêu !
      Phá đổ thành trì giam hãm dấu chân tự mãn
      Đưa trái tim vào Sự Sống Trái Tim
      Cõi lưu đày bước vào miền Quê Hương Ấm Áp
      Toàn bộ lịch sử lỗi lầm sự chết
      Qua Người ôm lấy trở thành huyền sử Tình Yêu !



      Hỡi Trái Tình mọng chín !
      Vẫn còn đó Cây Ân Sủng trong cung lòng Ánh Sáng
      Khi vẫn còn một trái tim khước từ Trái Tim
      Vẫn còn đó Cây Cứu Độ giữa cuộc trần day dứt
      Khi vẫn còn tình hờ hững Tình Yêu
      Sao mắt trần chưa nhận ra Trái Tim Sự Thật ?!
      Sao cung đời chưa cảm thấu Sự Thiện Hương Yêu ?!
      Người trao cho bụi trần dấu chứng trở về
      Trong tư thế đón nhận nguyên thủy bản thể
      Trong mức độ vượt xa căn tính mỏng manh
      Sự phục hồi không còn là phục hồi
      Sự tái sinh nâng cao lên cung bậc cực thánh
      Còn gì nữa bàn tay không chắp lại
      Còn gì nữa trái tim không mở ra ?!

      Ta lắng lòng bên Người
      Nghe man mác đường tình tan chảy
      Ta thinh lặng trong Người
      Nghe ru hời giai điệu huyền linh

      Ta chiêm nghiệm về Người
      Ôi siêu việt tính tán tụng !
      Ta suy phục trước Người
      Ôi nội tại tính Tình Yêu !



      LỜI KINH ĐÊM !

      (41) Anh em hãy canh thức và cầu nguyện (Mt 26, 41).



      Còn nhịp lòng nào hay hơn
      Lời kinh nhật tụng ta dành cho Người đêm nay !
      Âm thanh từ trái tim
      Rung khẽ khàng giai điệu linh thánh
      Mây bềnh bồng hương gió
      Ta vỗ về tim trong
      Người làm môi ta mấp máy
      Tiếng yêu thương thấm đẫm nghìn trùng
      Tên Người
      Ta choàng ánh mắt
      Tình Người
      Ta thắp lời kinh
      Ẩn vào đêm
      Hồn thơ nép mình bên Người
      Nghe tự tình gió thoảng uyên nguyên
      Nghe rạo rực sáng trời ân sủng
      Sao ngủ vùi khi Tim Người gọi thức ?!
      Sao mơ màng khi Lời Người nhắc tên ?!
      Tình Yêu rộn ràng hơn biển sóng
      Rực chiếu quang minh cả cung lòng
      Ta nhịp trong Người
      Tim hòa thuyền quyên
      Tình thấu tình
      Bụi mờ trở màu thanh khiết
      Lòng quyện lòng
      Dòng máu biến thành sông thiêng
      Đêm nay
      Đêm cho Người
      Ta hái sương kinh tinh trắng
      Xâu thành chuỗi ngọc huyền linh
      Choàng Tên Người vào cung đời sự sống
      Câu thơ nảy mầm mùa yêu
      Ta đi vào đêm
      Cùng Người
      Lời của Người
      Ta nhớ !
      Tim của Người
      Ta thương !
      Muôn đời
      Ta thương !!!
      Amen ! Amen !!!



      ĐÊM – ÁNH MẮT

      (40) “Anh em không thể canh thức
      nổi với Thầy một giờ sao?” (Mt 26, 40).



      Đêm
      Người ơi !
      Thinh lặng !
      Những ánh sao ẩn khuất
      Những âm động rời xa
      Chỉ còn ánh mắt Người trong ta
      Ánh mắt mở ra cả cung đời
      Khoảng chênh vênh thôi ray rứt
      Dấu hụt hẫng nghiêng mình lao xao
      Chân dung ta trong tia trời ảo diệu
      Lấp lánh dung mạo Người thanh trong
      Ta sáng nhờ Người !
      Ta đẹp bởi Tình Yêu !
      Người choàng lên ta ánh màu đầm ấm
      Nốt nhạc bao dung thấu đến Vô Cùng
      Trái tim thơ ngỡ ngàng
      Buông mình lướt theo sóng thần nhiệm
      Dịu dàng quá Người ơi !
      Ánh mắt ru hồn ta mùa ân thánh
      Làn gió nhẹ đêm nay
      Lay lay tình ta
      Bay bay lời ca
      Người nhìn ta
      Đem vào lòng Thần Khí
      Cả khoảng tình nhiệm lắng
      Ta rộn ràng
      Nghe tiếng Người thầm thĩ
      Rót hương trời vào tim
      Thắm Tên Người trong mắt
      Thanh cao đêm cô tịch
      Tinh khôi đêm linh huyền
      Hồn tỉnh giữa khí thiêng lai láng
      Tim thức giữa cung lòng yêu thương
      Ta mở trái tim đón Người
      Ánh mắt – mùa yêu đã đến !
      Nhịp đời từ đây thức trắng
      Thơ kinh với Người
      Nhẹ nhàng
      Ta bay !!!




      Tác giả An Thiện Minh



    Góc Phố




Về Đầu Trang Go down
 

THƠ AN THIỆN MINH (ĐỒNG XANH THƠ 58)- dunglac.org

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.

- Nếu chèn smiles có vấn đề thì bấm a/A trên phải khung viết bài

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn :: (¯`• ♥.*. ♥•´¯) NGHỆ THUẬT SỐNG (¯`•♥.*.♥.´¯) :: TRANG THƠ :: Thơ Công Giáo-
free counters