Diễn Đàn

/
IndexCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênĐăng kýĐăng Nhập

 

 Thư tâm sự Gia đình

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Eaglet
FOUNDER

FOUNDER


Tổng số bài gửi : 612
Điểm NHIỆT TÌNH : 1269
Ngày tham gia : 11/08/2009

Bài gửiTiêu đề: Thư tâm sự Gia đình   Tue Sep 22, 2009 12:19 pm




    Hà Nội, 18 tháng 9 năm 2009

    Kính thưa cha,

    Con xin phép được chia sẻ với cha đôi tâm tình của con trong những ngày Hội Thánh Việt Nam đang đối diện với những thử thách nghiệt ngã. Vẫn là một thái độ khiêm cung, con xin cha thứ lỗi cho nếu có gì không đúng, đơn giản vì con là một Giáo Dân, hơn nữa, nguời ta hay nói… “đàn bà ấy mà !”

    Cách đây gần mười năm, khi con mang thai cháu thứ ba, vẫn niềm vui mừng của người đàn bà đón nhận thiên chức làm mẹ. Con mừng lắm, niềm vui cứ như hơi ấm lan nhẹ vào cả trong từng giấc ngủ ngắn, trong từng ngóc ngách nhỏ bé cuộc sống, cứ thế trào tràn, thấm thía mãi. Cha biết không ? Cả nhà con cũng cùng vui mừng chuẩn bị đón một thành viên mới, hai cháu lớn cứ bi bô hỏi mẹ: “Mẹ ơi, bao giờ thì có em bé hở mẹ ?” Cùng với lời thắc mắc dễ thương này, chúng còn hỏi con nhiều câu hỏi ngớ ngẩn của trẻ thơ làm con không biết làm sao mà trả lời.

    Thế nhưng đến một ngày, niềm vui ấy bỗng tan biến mau, nhường chỗ cho niềm... âu sầu ai oán. Trong một lần thăm thai, bác sĩ bảo rằng con không thể giữ thai được, vì nếu cứ để thế này, sẽ đến một thời điểm, khi thai được khoảng 8 tháng, lớn lắm rồi, vết mổ cũ của con chịu không nổi áp lực, sẽ bị xé toạc, khi đó thì con sẽ chết, may mắn lắm là chỉ cứu được đứa bé mà thôi.

    Cha có biết những ngày kế tiếp của đời con sau đó nó hãi hùng như thế nào không ? Cả gia đình con cứ như một... nhà đám. Hai đứa bé chẳng hiểu sao cha mẹ nó buồn thảm, chẳng nói năng gì, nhà tự nhiên vắng tiếng cười, riêng con thì cứ chìm đi trong nước mắt, các cháu ngơ ngác, lặng lẽ co rúm lại.

    Từng ngày nặng nề trôi qua, chúng con bàn tính với nhau rất nhiều, nhà con rất thương con, anh ấy sợ hãi khi nghĩ đến những ngày vắng con, anh sợ sự cô đơn hơn là sợ gánh nặng gà trống nuôi con, anh sợ quãng đường dài anh phải đi một mình, thiếu người bạn đường mà anh hết lòng quí mến, anh sợ giông tố cuộc đời mà một mình anh phải đi. Chưa bao giờ con thấy anh khóc nhiều như vậy, có những đêm chợt thức, con thấy vắng anh, thì ra anh lặng lẽ ra ban công đứng khóc một mình, thế là đến phiên, con lại cũng không cầm được nước mắt.

    Con nghĩ nhiều lắm, con nghĩ về những ngày con không còn trên cõi đời này nữa, con thương hai cháu mồ côi, vắng mẹ, ai sẽ là vòng tay ấm áp để đưa chúng vào đời ? Ai sẽ là nguồn động viên an ủi cho chúng trước phong ba bão táp ? Ai sẽ là bóng hình để chúng được sưởi ấm những đêm đông ? Cứ nghĩ như vậy, cứ nghĩ đến mái tóc trẻ thơ mỗi ngày con đặt tay vuốt chúng, cứ nghĩ đến những đôi má hồng mỗi ngày con hôn chúng, cứ nghĩ đến những bộ áo quần mỗi ngày con giặt giũ sắp đặt chúng, con lại ứa nước mắt.

    Chồng con, con bàng hoàng khi nghĩ đến ngày phải xa anh, ngày mà chẳng bao giờ con nghĩ đến. Từ ngày quen nhau, con cứ đơn giản nghĩ rằng chúng con sẽ đi với nhau cho đến cuối cuộc đời, thậm chí có lần chúng con đã bàn với nhau khi mình về già, các con đã khôn lớn, chúng mình sẽ sắp đặt cuộc sống hai đứa ra sao. Con không dám nghĩ nữa, con hãi sợ không gian vắng lặng của chính căn nhà mình, con cắn răng chịu đựng vì con biết nhà con cũng đang rất đau khổ, nếu con khóc, nhà con sẽ lại khóc theo, rồi nỗi buồn cứ thế mà dâng lên. Nhưng thưa cha, khóc có được đâu, nước mắt ngược chảy vào trong, nó đau đớn nhường nào !

    Chúng con bị dằn vặt vì Luật Giáo Hội và chúng con bị dằn vặt vì thực tế đau thương. Phá thai hay không phá, câu hỏi hai đứa cứ trở đi trở lại trong nước mắt, quyết định phá rồi lại không dám phá, thời gian không đợi chúng con, bác sĩ không cho phép suy nghĩ lâu hơn nữa vì thai kỳ cứ không ngừng lớn lên, mối hiểm nguy càng ngày càng tăng, nhiều đêm những cơn ác mộng đã kéo đến với con, hai vợ chồng ôm nhau khóc !

    Chúng con đi khấn hết Đền này đến Nhà Thờ khác, bao nhiêu vị Thánh hay làm phép lạ chúng con réo gọi mỗi ngày, lúc đó Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp ở Thái Hà chắc cũng rất mệt mỏi vì bị chúng con níu kéo quấy rầy...

    Đến một ngày, lời kinh như tuyệt vọng, chúng con không thể đọc kinh được nữa cha ạ, chuỗi tràng hạt trên tay mà chúng con cứ thẫn thờ như kẻ đã chết, thế là hết, vòng dây như siết lại, thời hạn cuối cùng của bác sĩ đã điểm.

    Chúng con đi đến quyết định: Thôi thì... nghe theo bác sĩ ! Lý do biện minh cho quyết định này là sự sống của chính bản thân con, hạnh phúc của chồng con và cả tương lai của hai đứa con con nữa. Quyết định xong chúng con như trút được cả một quả địa cầu mà chúng con mang trên vai bấy lâu nay, chúng con nhẹ nhõm hẳn đi và cảm thấy yên ổn. Thế nhưng không phải vậy, từ đâu đó trong cõi xa xăm, có tiếng nói của đứa trẻ hỏi con, giọng ai oán bi thương: “Mẹ ơi, sao mẹ không cho con sống ?”

    Chúng con bị đẩy vào một nỗi kinh hoàng khác, nỗi kinh hoàng này còn khủng khiếp hơn, nó khiến chúng con hoảng loạn. Không chịu đựng nổi nữa, chồng con đã chiều ý con, đưa xe con đến Nhà Thờ Thái Hà vào một buổi trưa vắng lặng, cốt để tìm sự khuây khỏa, không ngờ chúng con gặp được một cha Dòng lớn tuổi, có lẽ trong Nam mới ra lo công việc gì đấy. Thấy hai chúng con khóc trước hang đá Đức Mẹ, ngài đang thả bộ lần hạt trong hành lang, dạo ấy còn là dãy nhà cũ, ngài đã bước ra, ân cần hỏi chúng con mấy câu. Biết được nỗi lòng khổ đau của chúng con, ngài đã an ủi và cùng đứng cầu nguyện với chúng con. Phút cuối cùng của thời gian thinh lặng cầu nguyện, ngài nhỏ nhẹ hỏi con:

    - Thế chị có tin rằng Chúa Giêsu đã chấp nhận chết để cho chị, cho anh đây, cho các con của anh chị, cho cả tôi nữa, cho mọi người được sống đời đời không ?

    - Vâng, thưa cha. Con gật đầu trong nước mắt.

    - Trong tình trạng xấu nhất, chị có dám chết để cho con con được sống không ?

    - Vâng, thưa cha. Chúng con khựng lại một chút nhưng rồi đã cùng gật đầu. Vâng, chẳng hiểu sao chúng con lại gật đầu chấp nhận một chuyện ghê gớm như thế, hai đứa nắm chặt lấy tay nhau mà khóc. Nhưng lúc ấy con biết, chúng con được khóc trong bình an thật sự.

    Chỉ vậy thôi, cha già mỉm cười rất tươi, ngài từ giã chúng con sau lời hứa sẽ tiếp tục cầu nguyện cho chúng con. Chúng con có xin vô phép hỏi tên ngài, ngài bảo không cần đâu...

    Bây giờ cháu Thiên Lộc đã lớn, nhiều lần nhìn cháu vui chơi với anh chị nó một cách hồn nhiên, con đã khóc một mình, lại khóc, nhưng sau này là khóc vì đã có lần con có ý định bỏ cháu, khóc vì Chúa đã quá thương gia đình chúng con một cách cụ thể, đã không nỡ để chúng con mất ơn nghĩa cùng Chúa, khóc vì Chúa đã chỉ cho con một con đường mà con ghi nhớ cả đời, một nguyên tắc luân lý mà con được học một cách sống động: Không vì để đạt một mục đích tốt mà chấp nhận một phương thế xấu.



    Eaglet







    Hãy sống tốt khi còn bên nhau
    bởi có thể đó là lần gặp gỡ cuối.



Về Đầu Trang Go down
http://clcgk.forumotion.net
 

Thư tâm sự Gia đình

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.

- Nếu chèn smiles có vấn đề thì bấm a/A trên phải khung viết bài

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn :: (¯`• ♥.*. ♥•´¯) NGHỆ THUẬT SỐNG (¯`•♥.*.♥.´¯) :: 
SỐNG ĐẸP
-
free counters